

STEVE CÙNG VỚI CẬU Đi AN ỦI NHỮNG NGƯỜI
LÍNH VỪA TỬ TRẬN
Tôi ngạc nhiên:
- Nhưng cậu
muốn đưa cháu đi đâu?
Ông Jules từ
tốn trả lời:
- Có lẽ cháu đă
quen ít nhiều với đời sống bên này rồi nên
cậu sẽ giải thích cho cháu về những việc
đă và sẽ xảy ra. Trước hết nhân loại
đang trải qua một cuộc chiến tranh lớn.
Tại sao lại có cuộc chiến này và trong cuộc
chiến cháu sẽ được giao phó nhiệm vụ ǵ.
Cuộc chiến hiện tại là một điều không
thể tránh được mặc dù nó có vẻ phi lư và
dă man. Con người không thể tránh được
hiểm họa của chiến tranh v́ đă có nguyên nhân
th́ phải có hậu quả. Mặc dù những người
gây chiến tranh phải chịu trách nhiệm về
việc họ đă làm nhưng mọi người, v́
những nguyên nhân sâu xa trong quá khứ, cũng đều
chia phần trách nhiệm và phải học lại bài
học mà họ cần phải học. Đời sống là
một trường học mà trong đó chiến tranh là
một bài học quan trọng. Trong hoàn cảnh đau
khổ, tang tóc, nhiều người nghĩ rằng
thế giới đă đến lúc suy tàn, sức mạnh
của bạo lực sẽ đàn áp tất cả, điều
ác sẽ thắng điều thiện, kẻ áp chế
sẽ đạt được điều họ muốn.
Điều này hoàn toàn không đúng. Một khi Thượng
Đế đă điều khiển th́ trước sau
mọi sự sẽ đều tiến đến chỗ
tốt đẹp, toàn thiện. Một côn trùng hỏ bé
chết ngài cũng biết, và cũng do ư ngài th́ cuộc
chiến dù tàn khốc đến đâu cũng không
thể xảy ra ngoài ư muốn của ngài được.
Tuy nhiên dù sao đi chăng nữa, những kể góp
phần gây ra cuộc chiến vẫn phải chịu trách
nhiệm về hành động của họ.
Vẻ mặt
của ông Jules bỗng trở nên dịu dàng, đôi
mắt ông như đắm ch́m trong một cơi giới nào
đó, h́nh như ông đang ôn lại dĩ văng xa xưa
của những kinh nghiệm tranh đấu, đau khổ
mà rồi nhân loại sẽ phải trải qua trước
khi nhận thức về hành động của họ và
thay đổi để trở nên thánh thiện, hiền
lành. Ông mỉm cười bảo tôi:
- Bây giờ chúng ta
sẽ ra mặt trận v́ một người bạn cũ
của cháu sắp từ giă cơi trần, cháu hăy t́m cách
an ủi và giải thích cho anh ta hiểu các sự kiện
diễn ra ở cơi giới bên này, như vậy cháu
sẽ quen với công việc mà cháu sẽ đảm
nhiệm từ nay.
Tôi theo ông Jules đến
một khu rừng rậm, có tiếng súng nơi, tôi
biết ḿnh đă ra đến mặt trận. Tôi nh́n
thấy các binh sĩ ẩn núp dưới giao thông hào,
một số đang chuẩn bị cho một cuộc xung
phong. Có tiếng đạn rít bên tai khiến tôi hoảng
sợ, bảo ông Jules nên t́m chỗ tránh đạn th́ ông
mỉm cười lắc đầu:
- Cháu không phải
lo, bom đạn không làm ǵ được cháu đâu.
Hiện nay cháu đâu c̣n thể xác nữa mà sợ!
Ông Jules chỉ cho tôi
thấy một binh sĩ đang ḅ dưới đất.
Anh này định ṿng ra phía sau một mô đất
lớn để đánh tập hậu nhóm lính Đức
đang trấn giữ ổ súng liên thanh gần đó. Điều
anh không ngờ là vị trí của anh đă bị phát giác,
một người lính Đức giơ súng lên nhắm anh bóp
c̣. Tôi chưa kịp la lên th́ anh đă bật ngửa ra
sau, đầu bị một viên đạn bắn trúng.
Ngay lúc đó tôi nhận ra người lính là Andrew,
một người bạn láng giềng đă nhập ngũ
trước tôi ít lâu. Tôi thấy Andrew từ từ thoát
ra khỏi thể xác và vẫn tiếp tục ḅ mà không
hề biết rằng anh t đă trúng đạn, bỏ
lại cái xác nằm sóng sượt phía sau. Ông Jules thúc
nhẹ vào hông tôi như ra dấu, tôi vội bước
về phía Andrew. Anh này ngạc nhiên la lớn:
- Ủa, Steve đấy
ư? Anh làm ǵ ở đây vậy?
Tôi chưa kịp
trả lời th́ Andrew đă kéo tôi nằm sát xuống
đất:
- Cẩn thận
kẻo lính Đức nh́n thấy!
Nhưng không kịp
rồi, ba người lính Đức đă ở sau g̣ đất
xông ra. Andrew hốt hoảng giơ súng lên nhưng đến
lúc đó anh nhận rằng anh không hề cầm súng. Trông
điệu bộ luống cuống của anh, tôi bật cười:
- Này Andrew, anh đă
chết rồi c̣n đâu!
Nhưng Andrew không
nghe câu tôi vừa nói, anh bận nh́n sững ba tên lính Đức
đang khám xét cái xác của anh. Một người
lục túi áo anh lấy ra bao thuốc lá trong khi hai người
kia tháo súng và bao đạn trên vai anh. Andrew nổi
giận xông đến đấm đá túi bụi nhưng
ba người lính kia vẫn thản nhiên như không có
chuyện ǵ xảy ra. Andrew giận giữ la om x̣m cho đến
lúc ba người lính thu thập xong chiến lợi
phẩm, rút vào g̣ đất th́ anh mới xúc động
ôm lấy xác ḿnh khóc oà. Tôi lúng túng nh́n anh không biết
phải an ủi như thế nào cho đến khi anh
ngửng lên nh́n tôi:
- Này bạn Steve, anh
cũng chết rồi sao?
Tôi gật đầu.
Andrew im lặng suy nghĩ, bất chợt anh thốt lên:
- Thôi thế là
hết. Bạn chết trước tôi vậy bạn có
thấy thiên đàng ở đâu, địa ngục và
quỷ sứ ở đâu không?
Từ trước
đến nay tôi chưa hề suy nghĩ về điều
này nên thoạt nghe cũng hốt hoảng, tôi nh́n quanh nhưng
không thấy cảnh vật có ǵ khác lạ. Andrew cũng
lên tiếng:
- Tôi chẳng
thấy có ǵ khác lạ hết, ở đây giống
hệt như cơi trần chỉ khác ở chỗ tôi nói mà
mấy tên lính kia không nghe, tôi đánh chúng cũng không
được. Bây giờ chúng ta phải làm sao đây?
Nế lính Đức đến, ḿnh có đánh nữa không?
Tôi lắc đầu:
- Anh quên rằng chúng
ta đă chết rồi sao?
Andrew gật đầu
đồng ư, rồi theo thói quen anh móc túi lấy
thuốc lá ra hút nhưng dĩ nhiên không thể hút
được. Anh lẩm bẩm chửi một hồi
rồi than:
- Trời ơi, tôi
không hút thuốc được nữa, có ǵ khổ
bằng không được hút thuốc nữa, như
vậy là chết tôi rồi...
Tôi đập
nhẹ lên vai anh nhắc nhở:
- Nhưng chúng ta
đều chết rồi kia mà.
Andrew giật ḿnh
sờ tay lên trán va la lớn.
- Trời ơi, làm
sao đầu tôi lại lủng một lỗ lớn như
thế này! Có ai băng bó giùm cho tôi, làm ơn gọi y tá
cho tôi... Thôi chết rồi, lủng một lỗ to như
vầy th́ mất hết máu rồi c̣n ǵ...
Ngay lúc đó ông
Jules bước đến bên Andrew. Ông vừa băng bó
vừa thoa thuốc:
- Thuốc này
thần diệu lắm, chỉ thoa vào là khỏi ngay,
bảo đảm không có thẹo... Anh nh́n xem, vết thương
lành rồi đó.
Andrew giơ tay
sờ lên trán. Vết thương đă hoàn toàn biến
mất. Anh bật cười sung sướng:
- Hay thật! Hay
thật! Làm sao lại có thứ thuốc kỳ diệu như
vậy. Này bác sĩ, thuốc này chế tạo ở
đâu vậy?
Ông Jules mỉm cười
từ tốn: