

BƯỚC QUA CỬA TỬ GẶP NGƯỜI
CẬU ĐĂ CHẾT
Steve Buckley là một
tân binh vừa nhập ngũ. Anh được huấn
luyện tại một căn cứ quân sự tại
tiểu bang Carolinạ Trong buổi thực tập cách gài
ḿn, gỡ ḿn th́ một quả ḿn đă nổ ngay
gần chỗ anh đứng. Tuy thân thể không bị thương
nhưng anh bị sức chấn động làm ngất
đi và trút hơi thở cuối cùng trên đường
đến bệnh viện. Mọi phương pháp làm
hồi sinh đều vô hiệu. Khi đến bệnh
viện, một y sĩ khám nghiệm xác nhận anh đă
chết. Xác anh được quàn tạm trong nhà xác
chờ thông báo cho thân nhân. Khoảng vài giờ sau đó,
anh tỉnh dậy trước sự ngạc nhiên của
mọi người. Sau đó anh đă thuật lại câu
chuyện như sau:
"Tôi không hề
ư thức ǵ về quả ḿn nổ, tôi chỉ biết
rằng bỗng dưng tất cả đều im lặng,
một thứ im lặng tuyệt đối. Tôi lên
tiếng gọi lớn nhưng không nghe ai đáp lại,
cả sân tập bỗng trở nên vắng hoe, bao nhiêu
bạn đồng ngũ bỗng biến đâu mất
hết. Tôi đang phân vân chưa biết phải làm ǵ th́
thấy có một người mặc đồng phục,
tay cầm một cây dù đang đứng giữa băi ḿn.
Tôi tự hỏi tại sao giữa quân trường
lại có một thường dân đứng khơi khơi
như vậy? Lúc đó trời quang đăng mà tại sao
người này cầm dù? Người lạ nh́n tôi
mỉm cười và rảo bước đến tôi. Tôi
bèn la lớn để cảnh cáo rằng ông ta đang
đi trên một băi ḿn nhưng chưa kịp nói th́ ông
ta đă đến sát bên cạnh. Ông ta lên tiếng
bằng một giọng thân mật:
- Có phải cháu
Steve đó không? Tôi là cậu Jules đây.
Rồi ông ta thân
mật hỏi thăm về mọi người trong gia
đ́nh tôi như một người thân thuộc. Không
nhữa ông ta biết rơ gia đ́nh tôi mà c̣n biết đến
cả con chó Bassette mà mẹ tôi rất cưng nữa. Linh
tính báo cho tôi biết một sự chẳng lành. Tôi
nhớ mang máng rằng mẹ tôi có một người em
ruột đă chết từ lâu rồi kia mà. Ông Jules thong
thả nói:
- Này cháu Steve,
mẹ cháu nhớ cháu lắm đó. Hôm nay bà làm món
lassagna, một món mà cháu rất thích ăn.
Tôi đâm ra bối
rối:
- Làm sao ông biết
được chứ?
Ông Jules mỉm cười
một cách bí mật.
- Thế cháu có
muốn về thăm nhà không?
Tôi ấp úng đáp:
- Làm sao có thể
về được? Nhà tôi ở tận New York kia mà... Hơn
nữa tôi đang thực tập quân sự, phải sáu tháng
nữa mới được về phép.
Ông Jules mỉm cười
nắm lấy tay tôi xiết chặt:
- Không sao đâu, cháu
chỉ cần nghĩ đến mẹ cháu là được.
Tôi luống
cuống không biết phải làm ǵ th́ vừa vặn
thấy thượng sĩ York đang đi gần đó,
tôi bèn lên tiếng gọi nhưng ông này không nghe, cứ
cắm cúi đi thẳng. Tôi vội chạy đến
chặn đầu thượng sĩ York nhưng dường
như ông ta không trông thấy tôi mà cứ tiếp tục
đi. Đến lúc đó ông Jules bước lại, ôn
tồn khuyên:
- Ông ta không nh́n
thấy cháu đâu. Cháu có muốn về thăm nhà không?
Sau một hồi
thuyết phục, tôi bằng ḷng và nghĩ đến
mẹ tôi. Tự nhiên cảnh vật chung quanh đều
thay đổi, tai tôi vẫn nghe giọng ông Jules ôn
tồn:
- Cháu cứ b́nh tĩnh
và tập trung tư tưởng để nghĩ đến
mẹ cháu là được rồi.
Tôi thấy ḿnh
đang đứng trong nhà trước mặt mẹ tôi. Bà
đang làm món lassagna thơm phức. Các em tôi đang
ngồi xem ti-vi, chúng nói chuyện ồn ào và không chú ư ǵ
đến sự hiện diện của tôi cả. Trong lúc
xúc động tôi chạy đến ôm chầm lấy
mẹ tôi nhưng bà vẫn thản nhiên nấu nướng,
không hề biết ǵ. Đến lúc đó tự nhiên tôi
thấy lạnh ḿnh. Lúc năy thượng sĩ York cũng
không hề thấy tôi. Phải chăng tôi đă chết?
Tôi vừa hoảng hốt th́ chung quanh bỗng như
tối sầm lại, dường như có một sức
mạnh kỳ lạ nào đó lôi kéo tôi vào một
lớp sương khói màu xám đục... Tôi chưa
biết phải phản ứn như thế nào th́ ông
Jules đă đến bên cạnh. Khi đó tôi mới
thấy h́nh như đứng cạnh ông, tôi thấy ḿnh
b́nh tĩnh hơn.
- Chuyện ǵ đă
xảy ra cho tôi vậy? Tôi đă ra sao?
Ông Jules nắm
lấy tay tôi trấn an và ôn tồn:
- Cháu đă về
nhà rồi, có đúng không? Phải chăng là điều
cháu vẫn ao ước trong suốt thời gian học
tập quân sự?
Tôi thắc mắc:
- Nhưng tại sao
mọi người không ai nh́n thấy tôi hết? Tại
sao tôi không thể nói chuyện với ai được?
Ông Jules thong thả
giải thích:
- Cháu phải
hiểu rằng cháu đă về nhà nhưng không bằng
thể xác mà bằng một thể khác... Chính cái tư tưởng
mong muốn trở về nhà trong suốt thời gian cháu
học tập quân sự đă khiến cậu t́m đến
gặp cháu để giúp cháu hoàn tất tâm nguyện trên.
Tôi thút thít khóc:
- Như vậy là cháu
đă chết rồi phải không?
Ông Jules thong thả:
- Rồi cháu sẽ
hiểu. Hiện nay cậu chỉ có thể cho cháu
biết rằng cháu khôgn c̣n ở cái thế giới quen
thuộc của cháu nữa... Nhưng cháu không nên phí th́
giờ vô ích, cháu chẳng mong trở về thăm nhà hay
sao?
Tôi định
thần nh́n quanh, cả nhà đă bắt đầu
ngồi vào bàn ăn. Cha tôi vừa rót một ly rượu
chát lớn, thong thả thưởng thức mùi vị trước
khi ăn. Các em tôi đang cười đùa bàn tán về
chương tŕnh ti-vi mà chúng vừa xem. Mẹ tôi vừa
cắt đĩa lassagna vừa lẩm bẩm :"Phải
chi có thằng Steve ở đây, nó vẫn thích món này
lắm!". V́ một lư do thầm kín nào đó, tôi
đọc rơ tư tưởng của mẹ tôi và xúc
động mạnh. Ông Jules giả thích: