

GẶP NGƯỜI T̀NH CŨ
Ông giơ tay chỉ
ra phía sau và tôi thấy có một bầu ánh sáng chói
lọi trong không trung khiến tôi phải nhắm mắt
lại cho khỏi loá. Tôi nghe một giọng nói êm
dịu:
- Này anh Steve, anh c̣n
nhớ em không?
Tự nhiên tôi
nhận ra ngay giọng nói của Marjorie, một người
bạn gái ngày trước nhưng cô ta đă chết v́
một tai nạn khi c̣n ở trung học kia mà. Tôi mở
mắt ra và thấy Marjorie đang đứng trước
mặt tôi, toàn thân bao phủ trong một lớp ánh sáng
chói lọi. Cô bật cười:
- Anh đừng
ngạc nhiên, em vẫn như xưa chứ đâu có khác
ǵ... Ơ ḱa! Tại sao anh lại nghĩ rằng em là
một thiên thần?
Tôi bối rối:
- Nhưng... nhưng
tại sao cô lại biết như vậy?
Marjorie bật cười
liếng thoắng:
- Em biết chứ!
Em đọc được tư tưởng của anh...
anh ngạc nhiên v́ màu sắc hào quang ư? Anh cũng có hào
quanh đấy chứ, anh không thấy sao?
Chưa lúc nào tôi
lại bối rối như lúc này. Sự có mặt
của ông Jules và bây giờ của Marjorie, một người
bạn gái đă qua đời từ nhiều năm,
khiến tôi mệt mỏi muốn ngồi xuống đất.
Tuy nhiên Marjorie không để tôi yên, cô vẫn liếng
thoắt như hồi nào:
- Này anh Steve, anh không
hề mệt đâu, anh chỉ mệt v́ anh tưởng
anh mệt đó thôi. Lúc năy anh đâu có mệt, anh đang
vui vẻ khoẻ khoắn kia mà. Anh nghĩ nhiều quá...
Chuyện đă qua rồi anh nghĩ làm chi?
Quả thật tôi
đă nghĩ đến cái chết của Marjorie năm xưa,
chính tôi đă đi đưa đám tang nàng và ngồi bên
cạnh mộ nàng rất lâu. Marjorie dường như
cảm động, mắt cô chớp chớp một lúc
rồi vui vẽ hồn nhiên trở lại:
- Anh Steve thân yêu, em
biết điều đó. Hồi đó em biết hết,
thấy hết và nghe hết những điều anh nói bên
mộ em. Sau đám tang, em thấy anh đi thơ thẩn
ngoài nghĩa địa một ḿnh, em thấy anh khóc
nhiều. Anh c̣n đi theo con đường dẫn đến
trường mà trước kia chúng ta thường dạo
mát. Lúc đó em vẫn đi bên cạnh anh mà anh đâu có
biết.
Tôi kêu lên thất
thanh:
- Thật sao, em
vẫn ở bên anh hay sao?
Marjorie thản nhiên
gật đầu:
- Đúng thế. Em
thấy anh buồn quá nên quàng lấy vai anh để an
ủi, nhưng anh nào có hay. Em biết ḿnh đă chết nên
không thể tiếp xúc với anh được nữa,
nhưng thật ra danh từ "chết" không đúng
đâu. Sự thật th́ chúng ta không bao giờ chết
cả. Đúng vậy, em và anh cũng như mọi người
khác chẳng bao giờ chết. Anh thấy không, hiện
nay chúng ta vẫn linh động, thoải mái, sống
mạnh mẽ hơn bao giờ hết kia mà! Chúng ta đang
tiến về nguồn, nguồn sống thương yêu tràn
đầy ân phước của Đấng Tối Cao. Dĩ
nhiên lúc này anh c̣n đang bán tín bán nghi nhưng em mong anh
tin em. Nhiều người không tin em mặc dù em cố
gắng thuyết phục họ, nhưng anh th́ phải khác
chứ. Anh biết không, em đă gặp rất nhiều người
cũng bị tai nạn xe cộ như em vậy. Họ
than khóc quá chừng, kẻ oán hận người đă gây
ra tai nạn, người th́ tiếc đă không làm
được những việc khi c̣n sống. Em đă
đến bên họ, khuyên can họ, an ủi họ để
họ hiểu rằng đời sống của họ không
hề chấm dứt như họ nghĩ mà là một
sự chuyển tiê"p. Trong giai đoạn này họ
được sống trong một t́nh thương
tuyệt vời nhưng chẳng mấy người
chịu nghe.
Càng nói bầu ánh sáng
bao quanh Marjorie càng sáng chói, bao phủ quanh thân nàng
khiến nàng trông càng đẹp, một vẻ đẹp
thanh cao, đáng kính khiến tôi phải lùi lại. Marjorie
nheo mắt nh́n tôi và thong thả:
- Đó là công việc
của em, một công việc quan trọng. Trước khi
giao việc này cho em, ngài đă dặn em phải suy nghĩ
kỹ. Em đă đắn đo rất cẩn thận trước
khi nhận lời. Công việc thật nặng nhọc nhưng
em rất sung sướng đă an ủi, giúp đỡ cho
những người vừa từ trần. Em ở kề
cận bên họ, nhắc nhở cho họ rằng đời
sống thật sự chỉ có sự thương yêu
chứ không có sự hối tiếc, giận hờn.
Tôi ngạc nhiên:
- Em nói ngài đă
giao việc cho em, vậy ngài là ai?
Marjorie chỉ về
phía sau tôi:
- Chính cậu Jules
đă đưa em đến gặp ngài. Ngài chính là Thượng
Đế chứ ai nữa!
Quả thật tôi
rất bối rối. Tôi đưa mắt nh́n ông Jules và
Marjorie không biết phải nói như thế nào nữa.
Phải chăng tôi đang mê ngủ? Phải chăng đây
chỉ là một giấc chiêm bao? Ông Jules âu yếm: