

LÀM THẾ NÀO ĐỂ KHI CHẾT KHÔNG ĐAU KHỔ
Cơi giới bên kia
cửa tử cấu tạo bởi các nuyên tử hết
sức thanh nhẹ nên thích hợp với những người
sống về tâm linh. Những người này sẽ
cảm thấy thoải mái hơn khi c̣n ở cơi trần
v́ cơi bên đây có các rung động thanh cao, thuận
lợi cho việc trau dồi kiến thức, phát triển
khả năng tinh thần.. Nếu các nhà trí thức,
nghệ sĩ; những người có tâm hồn hướng
thượng đều cảm thấy thoải mái, ung dung
tự tại; th́ người giàu ḷng bác ái, không mưu
cầu hạnh phúc cá nhân mà chú tâm đến hạnh phúc
của người khác; c̣n sung sướng hơn nữa,
v́ họ có thể làm việc một cách đắc
lực. Tuy cơi này không có ai nghèo khổ, lạnh lẽo nhưng
vẫn có những tâm hồn buồn rầu, đầy
hoang mang sợ hăi, cần được sự giúp đỡ
an ủi. Do đó các danh sư Tây Tạng thường chú
tâm nghiên cứu cơi vô h́nh để hướng dẫn và
giúp đỡ cho những kẻ này.
V́ đa số
mọi người không biết ǵ về thế giới bên
kia cửa tử nên họ đều thiếu chuẩn
bị. Chính v́ thiếu chuẩn bị mà nhiều người
chịu đau khổ, mê muội; cứ lang thang sợ hăi
trong một cảnh giới kỳ lạ, mơ mơ màng màng
hư hư thực thực, không siêu thoát được.
Thượng Đế thường hành động một cách
bí mật, không mấy ai có thể hiểu. Có khi nào
bạn tự hỏi tại sao phần lớn con người
khi già yếu, các cơ quan thể xác dần dần thoái
hóa, các ham muốn như ăn uô"ng, thèm khát cảm xúc
xác thịt cũng theo đó mà giảm bớt đi . Khi
bệnh tật đau ốm, người ta chỉ mong sao
chóng khoẻ thôi chứ đâu mấy ai c̣n ham muốn ǵ
khác. Phải chăng đó là một cách gián tiếp giúp
con người kiềm chế các thú vui xác thịt,
bớt ham muốn vật chất để tránh khỏi
phải đau khổ khi từ giă cơi đời, khi ham
muốn mà không thể thỏa măm được nữa ?
Hiển nhiên nếu biết vậy, người ta cần
phải chuẩn bị, phải tập làm chủ các giác
quan, kiềm chế các ham muốn vật chất, phát
triển đời sống tinh thần ngay từ lúc này,
để tránh không bị khổ sở khi bước vào
thế giới bên kia.
Thật đáng
tiếc khi đa số người ta cứ mải mê lo
lắng cho đời sống phù du, giả tạo,
ngắn ngủi ở cơi này mà không biết ǵ đến
những đời sống khác. Học có thể bỏ ra
cả tuần hoạch định chương tŕnh cho
một chuyến du lịch trong khi không hề chú ư ǵ
đến một nơi mà trước sau ai cũng
phải đến.
Có lẽ bạn
tự hỏi những người chết trẻ khi ḷng
ham muốn vật chất c̣n mănh liệt th́ sẽ ra sao ?
Dĩ nhiên họ gặp nhiều khó khăn hơn người
chết già hay chết v́ bệnh. Họ dễ bị lôi kéo,
thu hút vào những cảnh giới thấp thỏi,
ngột ngạt, bị ch́m đắm trong các rung động
xấu xa, sống trong t́nh trạng hoang mang đau khổ,
đầy thèm khát cho đến khi biết kiềm
chế ḷng ham muốn th́ mới siêu thoát được.
V́ đă mấy ai
biết được giờ chết, tử thần có
bao giờ báo trước nên con người cần
chuẩn bị một đời sống thanh khiết, hướng
thượng ngay từ bây giờ. Điều chính yếu là
nên giảm bớt các ham muốn vật chất để
tránh khỏi lâm vào t́nh trạng như đói mà không
được ăn, khát mà không được uống,
thèm muốn không được thỏa măn, toàn thân nóng
rực như than hồng v́ ham muốn hành hạ...
Tiếc thay phần đông nhân loại cứ nhởn nhơ vui chơi, t́m khoái lạc qua các cảm xúc của thể xác mà không ư thức rằng thể xác vốn vô thường, nay c̣n mai mất, trước có sau không; những thú vui ngắn ngủi phù du của một kiếp người trong chốc lát đă dọn đường cho sự đau khổ trền miên ở cơi bên kia. Thời gian ở cơi trần bị giới hạn bởi các điều kiện vật chất v́ thể xác được cấu tạo bởi các nguyên tử trọng trược, không thể kéo dài quá lâu. Trong khi thời gian ở cơi bên kia hoàn toàn tùy thuộc vào sự rung động của các nguyên tử cấu tạo nên tinh thần. Nếu ḷng ham muốn c̣n mănh liệt, sự rung động c̣n thô thiển nặng trọc, th́ thể tinh thần không thể siêu thoát lên cơi trên mà lưu lại nơi đây rất lâu.
CÁCH HAY NHẤT ĐỂ GIÚP ĐỠ NGƯỜI MỚI QUA ĐỜI
Này bạn,
tôi muốn nhân dịp này đề cập đến tâm
trạng của những người vừa cởi bỏ
bộ áo vật chất v́ đây là một điều
hết sức quan trọng. Dĩ nhiên khi vừa qua đời,
ai cũng hoang mang, hốt hoảng v́ sự thay đổi
đột ngột bất ngờ. Tuy nhiên nếu khóc than
thảm thiết th́ bạn chỉ làm cho người đó
thêm bối rối, đau khổ, quyến luyến mà thôi.
Khi từ bỏ bộ áo vật chất, các giác quan
thể xác đă hư hoại, người bạn yêu không
thể sử dụng ngũ quan như nh́, nghe, ngửi, nói
hay sờ mó được nữa và không thể biết
được những sự kiện xảy ra trên cơi
trần. Tuy nhiên các giác quan của thể tinh thần
từ lâu vẫn bất động (inactive) bỗng
được khích động dần dần và trở nên
linh hoạt. Chỉ một lúc sau họ bắt đầu
nhận thức ít nhiều về các sự kiện
xảy ra chung quanh. Tùy tâm trạng lúc chết b́nh tĩnh
hay hoảng hốt, đau khổ hay thoải mái mà các giác
quan của thể tinh thần sẽ hoạt động
nhanh hay chậm. Có khi v́ quá xúc động mà các giác quan
này bị tê liệt không hoạt động được
nữa, hiển nhiên người chết sẽ không ư thưc'
được ǵ mà cứ mơ mơ màng màng như người
say ngủ. Cũng có trường hợp các giác quan này
hoạt động ngay khiến người chết có
thể đọc được tư tưởng của
người thân, biết họ sung sướng hay đau
khổ ngay khi vừa ĺa bỏ bộ áo vật chất.
Sự khóc
lóc than van có thể làm người chết hoảng
hốt, lo lắng, luyến tiếc, đúng vào lúc mà
họ cần phải b́nh tĩnh hơn bao giờ hết
để thích hợp với hoàn cảnh mới. Tâm
trạng người chết khi đó ở giữa hai
cảm giác kỳ lạ: Cảm giác trước các
sự kiện vật chất đang dần dần tan
biến, và cảm giác trước các sự kiện
mới lạ đang bắt đầu thành h́nh v́ các giác
quan mới bắt đầu hoạt động. Khi linh
hồn trút khỏi thể xác, nó tạo ra một thay
đổi trong bộ óc, khơi động "cuốn
phim kư ức" vẫn chứa đựng trong tiềm
thức. Tất cả mọi chuyện buồn hay vui; thành
công hay thất bại; danh vọng, giàu sang hay nghèo đói,
khổi sở; các hậu quả mà họ nhận lănh,
nguyên nhân mà họ gây ra; nỗi đau khổ, sự
đam mê, hành vi tội lỗi cũng như ḷng quả
cảm hy sinh... đều lần lượt hiện ra
trong tâm thức một cách rơ rệt. Đây là giai đoạn
hết sức quan trọng v́ nó quyết định
số phận người chết trên đường
tiến hóa tâm linh.
Nếu b́nh tĩnh, biết chấp nhận mọi sự, không luyến tiếc th́ họ dễ dàng thích hợp với hoàn cảnh mới hơn. Nhờ các giác quan thể tinh thần được khơi động mà họ ư thức được thế giới bên kia và có những quyết định sáng suốt. Đa số thường có cảm giác như đang trôi nổi, vật vờ trogn một luồng ánh sáng êm dịu và dần dần hiểu biết mọi sự. Tâm trạng của họ khi đó ảnh hưởng đến sự rung động của các nguyên tử cấu tạo của thể tinh thần. Nếu hoảng hốt, sợ hăi hay luyến tiếc hối hận một điều ǵ th́ các rung động của thể tinh thần sẽ bị rối loạn khiến họ bị thu hút vào những rung động tương tự theo định luật "đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu". Họ sẽ lôi cuốn ngay vào bầu ánh sáng lờ mờ, nhầy nhụa như bùn cu"a các cảnh giới nặng trọc, xấu xa. Nếu thoải mái, b́nh tĩnh, th́ họ sẽ thấy nhẹ nhơm, an vui tự tại, người họ lơ lửng trong bầu ánh sáng chói lọi, trong suốt như pha lê. Họ thấy khỏe khoắn và có thể sử dụng các giác quan mới để theo dơi sự việc xảy ra quanh đó. Dĩ nhiên họ có thể hoảng hốt, mất b́nh tĩnh nếu thấy người thân kêu la, khóc lóc. Cái cảm giác ung dung tự tại lúc ban đầu có thể thay đổi ngay, và hậu quả không thể lường được.
Trong thế giới tinh thần, tư tưởng chiếm vai tṛ hết sức quan trọng v́ nó chủ động tất cả mọi việc. Thử tưởng tượng, tự nhiên bạn bị bịt mắt dẫn ra khỏi nhà, đến một nơi xa lạ với tiếng người la hét, than khóc cùng các tiếng động ồn ào phức tạp mà bạn không thể hiểu th́ tâm trạng của bạn sẽ ra sao ? Phải chăng bạn không thể b́nh tĩnh được? Cũng như thế, sự b́nh tĩnh, sáng suốt là điều hết sức quan trọng khi trong nhà có người từ trần. Theo các danh sư Tây Tạng, không ǵ đẹp hơn sự chân thành cầu nguyện của những người thân quyến. Các rung động âm thanh của lời kinh có một oai lực rất lớn, ảnh hưởng rất mạnh đến cơi bên kia. Một sự tha thiết chí tâm chí thành cầu nguyện, hay việc được một tu sĩ đạo hạnh cao dầy chú tâm hành lễ là một bảo vật không ǵ có thể sánh bằng.
Một lần nữa, v́ sự kiện hết sức quan trọng này mà tôi mong các bạn hăy ngưng việc khóc than vô ích; hăy lắng ḷng, b́nh tĩnh cầu nguyện cho người ở thế giới bên kia. Họ có thể nhận được ḷng thương yêu chân thành của bạn ngay khi bạn vừa phát tâm v́ ở thế giới bên kia, tư tưởng có sức mạnh rất lớn và mầu nhiệm. Này bạn, người thân của bạn không hề đi đâu xa mà vẫn ở gần bên bạn. Người đó không nh́n được thể xác vật chất của bạn nhưng vẫn thấy được thể tinh thần của bạn. Dĩ nhiên họ cũng cố gắng liên lạc với bạn mà nào bạn có biết. V́ bạn không để ư đến họ nữa nên họ tưởng như bạn đă quên họ rồi. Nếu thấy một người c̣n sống đang ngủ say, bạn biết người đó đang ngủ nhưng người ngủ say đâu hề biết ǵ về bạn. Cũng thế, đối với người đă qua đời th́ bạn cũng như người đang ngủ say, họ thấy bạn nhưng không thể nói chuyện với bạn được nữa...
Này bạn, tôi đă tŕnh bày những hiểu biết của tôi về thế giới bên kia. Tôi mong bạn hăy bớt buồn rầu v́ sự chia ly tạm thời này. Có chi phải lo lắng buồn phiền khi người bạn yêu thương đă bước vào một đời sống rộng răi, thoải mái với những ư nghĩa đặc biệt của nó? Nếu buồn rầu về sự chia ly tưởng tượng đó th́ trước hết điều bạn lo âu chỉ là ảo tưởng, v́ người đó đâu hề xa cách bạn... Bạn nên biết rằng ḷng yêu thương chân thành của bạn với người đă qua đời vẫn c̣n măi chứ không thể mất đi được. Tại cơi bên kia, nó c̣n gia tăng thêm mănh lực v́ tại đây nó không c̣n bị trở ngại hay giới hạn bởi thể xác. Ở cơi tư tưởng, người ta không thể dối trá được; cách h́nh thức bên ngoài như khóc than, bi lụy không xuất phát từ bên trong chỉ là những h́nh thức giả dối và người ở cơi bên kia biết rơ điều này hơn ai hết, v́ họ đọc rơ tư tưởng của bạn. Dù thành thật, nhưng nếu than khóc, buồn rầu th́ bạn đă phóng ra những tư tưởng có ư "kềm chân, níu giữ" người kia lại th́ làm sao họ có thể ung dung tự tại mà siêu thoát được?