

T̀NH YÊU CHÂN THẬT BẮT NGUỒN TỪ THƯỢNG
ĐẾ
Sau mấy tháng liên
lạc, cảm t́nh của tôi dành cho Louise mỗi lúc
một sâu đậm hơn nên một hôm tôi đă
ngỏ lời cầu hôn và cô nhận lời. Chúng tôi
dự định khi giải ngủ sẽ làm đám cưới.
Thời gian tuần
tự trôi, cuộc chiến chấm dứt, quân đội
Đồng Minh giải phóng được toàn cơi Âu Châu nhưng
chúng tôi vẫn chưa được giải ngủ v́ c̣n
những khó khăn, rất cần sự hiện diện
của một lực lượng quân đội tại
đây. Tuy công việc bận rộn nhưng tôi vẫn liên
lạc với cậu Jules để học hỏi thêm. Tôi
thấy ḿnh thật may mắn v́ đă được giao
phó một nhiệm vụ cao đẹp và được
d́u dắt để học hỏi thêm những kiến
thức mới mẻ. Chính nhờ kiến thức này mà
đời sống của tôi được nâng lên
một b́nh diện rộng lớn hơn, cao cả hơn,
tốt đẹp hơn, và từ đó tôi thấy rơ
sự tiến hoá trong chương tŕnh vĩ đại mà
Thượng Đế đă sắp đặt.
Nếu quan sát
một cách kỹ lưỡng và có ư thức người
ta sẽ thấy tất cả mọi sinh vật đều
có một mối tương quan đặc biệt, điều
này có thể coi như một thứ t́nh huynh đệ
đại đồng v́ vạn vật đều cùng
một nguồn gốc mà ra . Đây không phải là một lư
thuyết suông mà là một nguyên lư hiện diện
khắp nơi trong vũ trụ. Nên hiểu rằng vũ
trụ là một toàn thể mà trong đó tất cả
mọi thành phần đều liên quan mật thiết
đến nỗi khi một phần tử trong đó
biến đổi th́ toàn thể vũ trụ cũng
biến đỗi theo...
Khắp vũ
trụ, mọi thành phần đều có khuynh hướng
kết hơ/o để tạo thành vác phần tử
tốt đẹp quân b́nh và yếu tố chính để
bảo tồn sự quân b́nh này là t́nh thương.
Luật vũ trụ không chấp nhận sự chống
đối hay đi ngược lại các mănh lực
kết hợp v́ nó làm mất đi sự quân b́nh, gây ra
các xáo trộn. Để tạo lập lại sự quân b́nh
đó, một phản lực phải được
tạo ra để tái lận, đó là căn bản
của luật nhân quả. Sự chống đối
giữa người và người hay giữa người
và các sinh vật khác đều là đi ngược
luật vũ trụ và dĩ nhiên phải chịu hậu
quả tùy theo nguyên nhân đă gây ra nó...
Một hôm tôi có
việc phải đi công tác xa hơn một tuần
lễ, khi trở về căn cứ tôi nhận được
một bức thư ngắn của Louise Clayton nội dung
như sau: "Anh Steve, em đă t́m được việc
làm tại một nơi xa, xin anh đừng viết thư
cho em về North Carolina nữa. Em đă suy nghĩ nhiều
về cuộc hôn nhân của chúng ta và thấy rằng chúng
ta đă quyết định một cách quá hấp tấp.
Chúng ta chưa có th́ giờ t́m hiểu nhau nhiều,
vậy em nghĩ chúng ta nên dừng tại đây th́ hơn.
Kính chúc anh mọi sự may mắn."
Đọc xong bức
thư ngắn này tôi thấy thế giới dường
như sụp đổ, mộng đẹp đang xây
dựng bấy lâu bỗng phút chốc tiêu tan. Tại sao
Louise lại thay đổi ư kiến đột ngột như
vậy ? Phải chăng cô đă gặp một người
nào khác học thức hơn hay có tương lai hơn?
Louise không thể như vậy được, cô là người
mẫu mực, dịu dàng và có lư tưởng nên đâu
thể quên lời hứa một cách dễ dàng như
vậy. Phải chăng có một chuyện ǵ bất thường
sẩy ra ? Phong thư không đề địa chỉ
hồi âm nên tôi không biết phải liên lạc với
Louise bằng cách nào. Suốt ngày hôm đó tôi như người
mất trí. Tôi đă điện thoại về bệnh
viện ở North Carolina nhưng người ta cho biết
Louise đă dọn đi không để lại địa
chỉ. Đêm hôm đó tôi phải cố gắng lắm
mới không nghĩ đến Louise. Tôi biết ḿnh có
thể tiếp xúc với cô nếu muốn nhưng tôi cũng
biết làm như thế là lạm dụng quyền năng
tâm linh. Một người phụng sự không được
phép dùng quyền năng của ḿnh vào những công
việc riêng nghĩa là vào những mục đích ích
kỷ. Sau cùng tôi nghĩ đến Marjorie và quyết
định t́m gặp cô này. Chúng tôi vẫn thường
gặp nhau nên chỉ tập trung tư tưởng một
lúc là tôi thấy Marjorie xuất hiện trong một vùng ánh
sáng chói lọi. Cô vui vẽ nói:
- Này anh Steve,
thật là sung sướng biết bao v́ em có nhiều
chuyện kể cho anh nghe. Anh phải mừng cho em v́ em
vừa được giao phó một công việc mới,
việc này khó khăn hơn nhưng cũng thích thú hơn.
Từ nay em nhận lănh trách nhiệm an ủi những
trẻ em vừa từ trần. Ôi chúng dễ thương
làm sao! Lúc đầu chúng bơ vơ lạc lơng và
rất sợ hăi, nhưng được em hết sức
dỗ dành, chúng hết sợ mà c̣n gọi em bằng
mẹ nữa...
Marjorie liến
thoắng nói như không thèm chú ư đến tâm trạng
ngổn ngang lo âu, thất vọng của tôi. Cô tiếp
tục:
- Anh phải đến
gặp mấy đứa trẻ này, chúng dễ thương
lắm. Nh́n chúng cứ như nh́n mấy bông hoa hé nở
dưới nắng mai vậy... Ô hay! Anh lo lắgn ǵ mà có
vẻ khó chịu vậy ?
Tôi đau khổ
hỏi:
- Dạo này em có
gặp Louise Clayton không?
- Không. Em chỉ
gặp cô ấy khi săn sóc anh ở bệnh viện thôi.
Công việc của em bên này rất bận rộn nên em không
trở lại cơi trần làm ǵ. Anh và Louise cùng ở cơi
trần, gặp nhau dễ dàng, sao anh không đến thăm
cô ấy ?
Marjorie lặng nh́n tôi
một lúc và chợt hiểu. Cô quàng tay vào vai tôi:
- Anh Steve, em hiểu
sự đau khổ của anh nhưng đáng lẽ anh không
nên hỏi em như vậy. Chúng ta gặp nhau để làm
việc chung chứ không phải để nói những
chuyện có tính cách cá nhân. Nếu anh hỏi cậu Jules
như vậy th́ cậu ấy sẽ nghĩ sao về anh?
Marjorie nói bằng
một giọng nghiêm trang khiến tôi giựt ḿnh như
tỉnh mộng. Phải, tôi đă nghĩ về ḿnh
nhiều quá. Các nỗi lo lắng nhỏ nhặt, ích
kỷ đă làm tôi suưt quên đi trách nhiệm được
giao phó. Thật là xấu hổ khi Marjorie hoàn toàn quên ḿnh
để giúp đỡ những đứa bé vừ
từ trần trong khi tôi chỉ bận tâm đến
việc mất người yêu. Tôi lập tức tập
trung tư tưởng để tự trấn tĩnh
rồi nói:
- Này Marjorie, anh
sẽ đến thăm mấy đứa bé mà em săn sóc.
Anh cũng thích chơi với trẻ con và nếu em cho phép
anh cũng sẽ hướng dẫn cho chúng...
Khi tỉnh dậy, tôi
ư thức rơ khả năng tự chủ của tôi chưa
được vững cho lắm. Một việc bất
ngờ đă làm tôi bối rối như vậy th́ làm
sao tôi có thể kham được những việc
lớn lao hơn. May thay Marjorie đă nhắc nhở cho tôi
biết, từ đó tôi chuyên tâm vào việc phụng
sự những người vừa từ trần, giúp
họ hoàn tất các việc chưa xong hoặc an ủi
thân nhân họ.
Ba tháng sau tôi
được giải ngũ trở về Hoa Kỳ. Tôi có
đến North Carolina t́m Louise nhưng không gặp,
những người trong bệnh viện cũng không
biết cô dọn đi đâu. Vào lúc chiến tranh
vừa chấm dứt, số người giải ngũ di
chuyển khắp nơi rất nhiều, việc t́m
kiếm một người như Louise th́ rất khó
nếu không nói là gần như không có hy vọng. Tôi
trở về New York sống với gia đ́nh và t́m
được việc làm trong một hăng buôn. Ngoài công
việc sinh kế hàng ngày, tôi để hết tâm trí vào
việc phụng sự những người vừa từ
trần trong lúc ngủ. Hôm đó tôi gặp một vong
linh tên là Buster, ông này nói:
- Nhờ ông giúp cho
tôi. Cách đây mấy năm tôi đă ngoại t́nh và có
một đứa con rơi. Chúng tôi quyết định
giấu nhẹm chuyện này nên gửi nó vào một
viện mồ côi ở Montana. Đó là viện mồ côi dành
cho những trẻ em khiếm thị v́ đứa bé
bị mù bẩm sinh. Mẹ đứa bé đă dọn
đi xa và đă lập gia đ́nh nên cũng không
muốn nh́n nhận nó nữa. Phần tôi sống trong
ăn năn và hối hận măi cho đến lúc chết.
Trước khi từ trần tôi có viết một bức
thư kể lại chuyện này để xin lỗi nhà tôi
v́ khi c̣n sống tôi không có can đảm thú nhận. Điều
bất ngờ là không những nhà tôi đă tha thứ cho
tôi mà c̣n muốn mang đứa bé về nuôi nữa.
Tiếc thay v́ tôi không để lại chi tiết nên nhà
tôi không biết đâu mà t́m. Phiền ông liên lạc
với nhà tôi để mang cháu về giùm, hồ sơ
tại cô nhi viện có ghi rơ chi tiết và có lưu
lại một bức thư riêng của tôi tại đó.
Bà Buster là một
quả phụ không những giàu sang mà c̣n giàu ḷng
trắc ẩn. Sau khi nghe tôi tŕnh bày, bà yêu cầu tôi cùng
đi với bà và vị luật sư riêng đến
Montana t́m đứa nhỏ. Tất cả mọi chi
tiết đều xảy ra đúng như lời ông Buster
kể. Chúng tôi t́m được cháu Cheryl dễ dàng.
Vị luật sư xem xét giấy tờ và xác nhận
Cheryl chính là con của ông Buster. Thật ra điều này
cũng bằng thừa v́ cháu trông giống ông Buster như
đúc. Vừa nh́n thấy Cheryl, bà Buster đă cảm
động ôm chầm lấy nó, và có lẽ v́ linh tính
sao đó, nó cũng quyến luyến bà Buster không rời.
Thủ tục nhận lănh đứa nhỏ tại cô nhi
viện diễn ra một cách tốt đẹp và nhanh chóng.
Trong khi chờ đợi toà án tiểu bang chấp
thuận, đứa nhỏ được phép về
sống với bà Buster. Cô bé Cheryl thu tập quần áo
theo mẹ nuôi nhưng cô chợt kêu lên:
- Trước khi
đi con phải vào giă từ cô giáo dạy nhạc
của con đă.
Chúng tôi theo cô bé bước
vào lớp học. Một nhóm trẻ em đang quây
quần chung quanh cây dương cầm để tập hát.
Tự nhiên mắt tôi hoa lên. Cô giáo dạy âm nhạc kia
đâu phải ai xa lạ mà chính là Clayton, người mà
tôi vẫn có ư định t́m kiếm bao lâu nay.
Tại sao Louise
Clayton lại làm việc tại đây ? Th́ ra trong thời
gian phục vụ tại bệnh viện, cô mắc
bệnh ở mắt, thị giác dần dần suy kém và
theo thời gian sẽ bị mù. Biết thế và không
muốn cho tôi phải có một gánh nặng là cưới
một cô gái mù, Louise đă viết thư từ hôn rô
ưi dọn đến
tận tiểu bang Montana, nơi mà Louise tin rằng không bao
giờ tôi có thể t́m đến được. Cô xin
được việc tạn viện mồ côi dành cho các
trẻ em khiến thị. Biết được lư do này,
tôi càng thấy yêu Louise hơn, mọi sự phiền
muộn tan như mây khói. Tôi lặp lại lời cầu
hôn một lần nữa và lần này Louise chấp
nhận một cách hoan hỉ.
Câu chuyện
chấm dứt khi Steve và Louise kết hôn. Tác giả, ông
Tucker đă kết luận: "Câu chuyện của Steve là
một câu chuyện t́nh hay là một câu chuyện về
thế giới bên kia cửa tử? Có lẽ cả hia v́
người ta không thể phân chia nó được
bởi t́nh thương bắt nguồn từ Thượng
Đế và Thượng Đế chính là t́nh thương. Đối
với những ai sống thuận theo thiên ư th́ vũ
trụ nà chỉ có một điều quan trọng mà thôi:
đó là t́nh thương. Phụng sự người khác
là ǵ nếu không phải là ḷng thương yêu, một
thứ t́nh cảm êm dịu, vị tha, cao cả và
mầu nhiệm. Tất cả những ai đă bước
qua cơi sáng ắt phải nhận biết rằng đó là
một cơi của t́nh thương rực rỡ, huy hoàng.
Điều đáng tiếc là tâm trạng con người khi
chết thường quá sợ hăi, đầy quyến
luyến và chỉ muốn bám víu vào quan niệm sai
lầm chứ không biết xả đi mọi ham muốn,
dục lạc để thực sự kinh nghiệm
những ân phước tràn đầy nơi cơi đó. Chính
nơi cơi trần đầy xáo trộn, bất an của
chúng ta hiện nay cũng tràn đầy những tia sáng
của t́nh thương nhưng tiếc thay chúng ta quá
bận rộn với những ích kỷ nhỏ nhặt
của cuộc sống hàng ngày mà quên đi sự mầu
nhiệm tuyệt vời của sự sống. Phải chăng
những sự đau khổ của chúng ta chẳng qua là
sự nhớ nhung t́nh thương đó và có lẽ chính
v́ sự đau khổ mà người ta mới phát
triển t́nh thương hay học yêu thương?"
Trong trang cuối, tác giả đă kể lại cuộc gặp gỡ giữa ông và vợ chồng Steve Buckley, v́ lư do ǵ mà ông xin phép được phép viết lại những điều ông nghe kể. Ông kết luận: "Rồi một ngày kia, t́nh thương yêu sẽ tràn ngập vũ trụ khi nhân loại ư thức được t́nh thương của đấng Sáng Tạo và biết rằng t́nh thương đó không phải là một điều xa xôi diệu vợi, phải nhọc công tốn sức mới có. Thực ra nó vẫn có trong mọi chúng ta, v́ chúng ta được tạo ra trong t́nh thương và bản chất của chúng ta chính là t́nh thương".