

STEVE GẶP MỘT LINH HỒN KHÔNG TIN M̀NH ĐĂ CHẾT
Cậu Jules giới
thiệu tôi với người quân nhân kia và nói rơ
về trường hợp đặc biệt của tôi.
Người quân nhân mừng rỡ xiết chặt tay tôi:
- Nếu anh có
thể, phiền anh ghé thăm cha mẹ tôi và nói với
ông bà rằng "Robbie vẫn khoẻ mạnh như thường".
Tên tôi là Robert, bạn bè thường gọi tôi là Bob nhưng
cha mẹ tôi lại thích gọi tôi là Robbie, đây là
một tên riêng chỉ cha mẹ tôi biết mà thôi. Đây là
địa chỉ của cha mẹ tôi....
Sau khi từ giă người
quân nhân đó, ông Jules và tôi tiếp tục đi nữa.
Vừa ra đến đường chính, tôi giựt ḿnh
thấy một xe chở lính Đức đi ngang. Tôi
giật ḿnh kêu lớn:
- Cậu ơi, lính
Đức ḱa!
Cậu Jules mỉm cười:
- Phải rồi, chúng
ta đang ở tại nước Đức nhưng cháu
đừng lo, họ không trông thấy chúng ta đâu. Cháu
quên rằng chúng ta không đâu c̣n thể xác nữa.
Chúng tôi thấy
một ông già gầy g̣, quần áo nhàu nát, đầu
đội nón nỉ, vẻ mặt đau khổ đang
đứng trước cửa một căn nhà. Cậu
Jules nói:
- Đó là Lebowitz,
một thương gia giàu có đă qua đời từ
mấy năm nay nhưng không siêu thoát v́ c̣n quyến
luyến tài sản, sự nghiệp.
Ông già ngước
cặp mắt lờ đờ nh́n cậu Jules rồi nói:
- Thưa ông, căn
nhà này do chính tay tôi xây cất, chính tôi đă lựa
từng cục gạch, từng khúc gỗ. Hăy nh́n cái
cửa bằng gỗ sồi kia, chính tay tôi đă chọn
nó từ bên Đan Mạch, c̣n chiếc cửa sổ
bằng kính màu nữa, nó đă được hoàn
tất bởi những thợ giỏi nhất miền
Florence. Căn nhà này của tôi và tôi không thể bỏ nó
được.
Cậu Jules nh́n ông
già bằng cặp mắt thương hại rồi nói
với tôi:
- Năm trước,
chính quyền Đức ra lệnh cho người Do Thái
phải rời bỏ khu này để tập trung vào
một khu biệt lập. Ông Lebowitz không chịu nên
bị họ đánh trọng thương. Tuy mang thương
tích trầm trọng nhưng ông nhất định không
chịu vào bệnh viện điều trị mà cứ bám
riết căn nhà nên vài hôm sau bị nhóm SS giết
chết. Từ đó ông cứ quanh quẩn bên căn nhà
này.
Tôi bèn hỏi:
- Như vậy ông
ấy sẽ ở đây đến bao giờ?
- Ông ta sẽ
tiếp tục sống ở t́nh trạng này cho đến
khi nào ḷng quyến luyến kia tiêu tan hết. Có thể là
một vài năm, chục năm hay có khi lâu hơn thế
nữa.
Cậu Jules nói
với ông già:
- Này ông bạn, ông
bạn đă chết rồi, đă rời bỏ thế
giới này rồi th́ c̣n luyến tiếc căn nhà đó
làm chi nữa! Hiện nay căn nhà đă thuộc về
người khác rồi...
Ông lăo khăng khăng
lắc đầu:
- Không... không...
đây là nhà của tôi, sống tôi ở với nó và
chết tôi cũng ở với nó. Không ai có thể
buộc tôi rời bỏ nó được.
Ngay lúc đó có
một nhóm người từ đâu bước tới
mở cửa bước vào nhà. Ông Lebowitz xông ra cản
lại nhưng không được. Ông vừa xô đẩy
họ vừa quát lớn:
- Quân ăn cướp!
Đồ sát nhân! Bọn ngươi hăy cút khỏi nhà
của ta!
Dĩ nhiên những
người đó đâu hay biết, họ vẫn
thản nhiên bước vào mặc cho ông già la hét om ṣm.
Cậu Jules thở dài:
- Một ngày nào
đó ông ta sẽ hiểu và hối tiếc cho sự
điên rồ này.
- Phải chăng người
chết nào cũng thế?
Cậu Jules lắc
đầu: