

NHIỆM VỤ CỦA STEVE Ở CƠI TRẦN...
NHỮNG NGƯỜI UỐNG RƯỢU VÀ SỬ DỤNG
MA TÚY V.V... THƯỜNG DỄ BỊ CÁC VONG HỒN BẤT
HẢO NHẬP VÀO.
Ngày hôm sau tôi
rủ Louise ra ngồi ở chiếc ghế ngoài sân
bệnh viện. Tôi nói:
- Này cô Louise, hôm
đó khi vừa tỉnh dậy tôi có nói với cô về
hào quang chi đó. Dĩ nhiên cô nghĩ rằng tôi đă nói
mê sảng nhưng khi lên pḥng bà y tá trưởng để
phúc tŕnh về bệnh t́nh của tôi, cô lại kể
chuyện này cho bà đó nghe. Lúc đó v́ đang xem
một hồ sơ bệnh lư nên bà y tá trưởng không
hề ngước mắt lên nh́n cô mà chỉ nói: "Chắc
ông đó c̣n mê sảng chứ làm ǵ có ai có hào quang".
Sau đó cô rời pḥng để trở về, trên hành
lang cô gặp một quân nhân ngă trẹo chân ở sân
tập nên cô bước đến phụ giúp việc băng
bó cho anh ta. Liệu tôi nói có đúng không?
Louise Clayton hoảng
hốt không sao trả lời được:
- Ông Buckley, tại
sao ông biết được chuyện đó? Khi ấy tôi
nhớ là đă chích cho ông một liều thuốc
ngủ và ông đă ngủ li b́ kia mà!
- Đúng thế, tôi không
biết ǵ về chuyện đó cả, nhưng hôm qua khi
chúng ta nói chuyện với nhau th́ cô tỏ ra không tin.
Phần tôi cũng thế, tôi đă suy nghĩ rất
nhiều về chuyện này và không biết rằng tôi
đă mê hay tỉnh nữa đây. Tôi nhớ lại
lời dặn của Marjorie nên đêm qua trước khi
đi ngủ tôi đă tập trung nghĩ đến cô này.
Tôi nghĩ rằng điều tôi kinh nghiệm thật mơ
hồ, không có bằng chứng và nếu nói ra chắc cũng
không ai tin, không chừng người ta c̣n cho rằng tôi
loạn trí. Tuy nhiên sáng nay th́ tôi chắc rằng tôi không
mê nữa, tôi đă gặp lại Marjorie trong giấc
ngủ và cô ta đă dặn tôi kể lại điều
này cho cô.
Louise Clayton im
lặng một lúc rồi nói:
- Marjorie c̣n nói ǵ
nữa ?
- Marjorie nói rằng
được cô trông nom săn sóc là một việc
rất quư. Đây không phải một việc ngẫu nhiên
đâu mà đă có sự thu xếp để cô săn sóc
cho tôi. Cô là một người có ḷng từ ái, làm
việc thoải mái, chân thành và có những rung động
thanh cao, rất tốt cho việc phục hồi sức
khoẻ của các bệnh nhân. Từ nhỏ cô thích âm
nhạc và muốn trở nên một nhạc sĩ dương
cầm, nhưng lúc chiến tranh xảy ra, cô t́nh
nguyện trở nên một y tá để góp phần vào
việc săn sóc, an ủi cho các thương bệnh binh...
Louise Clayton giật ḿnh.
Cô suy nghĩ một lúc rồi hỏi:
- Theo như ông nói
th́ Marjorie có một nhiệm vụ ở cơi bên kia ?
- Đúng thế.
Marjorie được giao phó nhiệm vụ giúp đỡ
những người vừa từ trần c̣n đang hoang
mang, hốt hoảng. Cô ấy giúp họ b́nh tĩnh,
thoải mái để chấp nhận sự thật là
họ đă bước qua thế giới khác, rồi khuyên
họ hăy xă bỏ những ràng buộc với cơi này
để siêu thoát.
- Thế c̣n
nhiệm vụ của ông?
- Cậu Jules nói
rằng nhiệm vụ của tôi là giúp đỡ
những người sống v́ người chết không
giúp được người sống, chỉ những người
c̣n sống mới có thể khuyên bảo được
người sống mà thôi.
- Như vậy ông
sẽ làm ǵ?
- Tôi sẽ giúp
những người sống hiểu biết về thế
giới bên kia, biết rằng chết không phải là
hết như mọi người thường nghĩ.
Kiếp sống của chúng ta thật ra chỉ là một
giai đoạn ngắn ngủi của một tiến tŕnh
rất dài. Mục đích của cuộc đời không
phải là tranh giành, chém giết để đoạt
lấy một địa vị, tài sản nhưng để
học hỏi về thương yêu. Chúng ta được
tạo ra trong t́nh thương của đấng sáng
tạo và bản chất thật sự của chúng ta là
thương yêu nhưng v́ không ư thức được
điều này nên càng ngày chúng ta càng hành động trái
với mục đích được tạo ra từ ban
đầu.
Cũng v́ thế
cuộc đời thường có những biến động
để nhắc nhở chúng ta rằng cái mà chúng ta tưởng
là những giá trị lớn lao thật ra chỉ là
những bọt nước hời hợt, chóng thành mà cũng
chóng tan. Sự chết là một giai đoạn cần
thiết trong tiến tŕnh của sự sống để
con người duyệt xét lại những việc làm
của ḿnh, rút kinh nghiệm để học hỏi,
rồi chuẩn bị cho sự tái sinh...
Từ đó Louise
Clayton thường đến gặp tôi để nghe
kể về những kinh nghiệm học hỏi của tôi
ở cơi giới bên kia. T́nh thân ái giữa chúng tôi
bắt đầu nảy nở. Tuy không nói ra chúng tôi
đều hiểu được t́nh cảm của nhau
cho đến khi thời gian điều trị chấm
dứt, tôi trở lại quân trường và được
đưa qua mặt trận Âu Châu. Vào lúc đó trận
chiến đă tàn, quân đội đồng minh đă
giải phóng được nhiều nước và đang
trên đường tiến về Bá Linh. Đơn vị tôi
trú đóng tại nước Pháp, giữ nhiệm vụ
tiếp tế cho các đơn vị khác. Tuy công việc
hàng ngày rất bận rộn nhưng tôi vẫn tiếp
tục áp dụng phương pháp mà cậu Jules đă
chỉ dạy để thanh lọc bản thân, nhờ
thế khả năng của tôi càng ngày càng tiến
bộ. Hàng đêm tôi vẫn theo cậu Jules đi an
ủi những người vừa từ trần. Hôm đó
chúng tôi đi ngang qua một quán rượu, cậu Jules
chỉ một đám người đang chen chúc quanh đó.
- Cháu thấy không,
đó là vong linh những kẻ nghiện rượu. Khi c̣n
sống họ nghiện rượu nên khi chết dục
vọng đó vẫn tiếp tục chi phối khiến
họ vô cùng đau khổ. Khi c̣n thể xác, uống rượu
nhiều quá cơ thể không chịu nổi sẽ lăn
ra ngủ, dục vọng tạm thời ngưng hoạt
động. Khi chết, dục vọng này được
tự do biểu lộ; không c̣n thể xác kềm chế
nữa, nó nung nấu tâm can kẻ nghiện rượu
khiến lúc nào y cũng thèm khát đến phát điên phát
cuồng. Do đó những vong linh này thường lân la
những quanh các trà đ́nh, tửu quán để thưởng
thức mùi rượu, nhưng v́ không c̣n thể xác
để thoả măn sự ham muốn đó nên dục
vọng càng ngày càng gia tăng dữ dội khiến vong
linh hết sức khổ sở.
Tôi thấy một
số binh sĩ đang uống rượu trong quán, có người
uống nhiều quá, nôn mửa đầy xuống đất.
Các vong linh nghiện rượu xô đẩy nhau chạy
đến cúi sát xuống mặt đất để hít
những chất thối tha này. Họ say mê hít hơi rượu
một cách đắm đuối mà trên thế gian chưa
thấy ai thưởng thức mùi vị như thế.
Thực ra họ không ngửi thấy mùi vị ǵ, bởi
v́ họ đâu c̣n các giác quan thể xác nữa, nhưng
cái ư nghĩ được thưởng thức rượu
quá mạnh đă xui khiến họ hành động như
thế. Chỉ nh́n hành động điên cuồng đó
mà tôi thấy rợn người.
Cậu Jules chỉ
cho tôi thấy một số vong linh khác đang cố
gắng nhập vào xác những người say rượu
để thưởng thức một vài dư vị
của khoái cảm xác thân. Những người say rượu
hay sử dụng ma túy thường dễ bị các vong
linh nhập vào. Sự nhập xác này tuy chỉ có tính cách
tạm thời trogn chốc lát nhưng nó cũng gây
nhiều hậu quả tai hại cho người bị
nhập. Càng bị nhập xác, họ càng dễ bị xui
khiến làm điều xằng bậy. Theo sự hiểu
biết của tôi, khi sự sống th́nh ĺnh bị
chấm dứt như trường hợp chết bất
đắt kỳ tử th́ người chết khó có
thể siêu thoát được v́ dục vọng và sinh
lực c̣n quá mạnh mẽ. Một cái chết bất
ngờ luôn tạo ra những chấn động, tán
loạn tâm thần khiến cho người chết hết
sức hoang mang và đau khổ. Đôi khi họ trở nên
thù hằn, oán hận và chính tâm trạng lúc chết này
sẽ khiến họ trở nên một động lực
hết sức nguy hiểm, có thể xúi giục người
sống làm những việc ghê gớm như giết người,
hành hạ, hiếp đáp người khác v.v...
Đôi khi các vong linh cũng
t́m cách xâm chiếm thể xác của những kẻ
yếu bóng vía, những người nhạy cảm, hay
những trẻ em yếu ớt nhuỷng trường
hợp này chỉ có tính cách nhất thời v́ bản ngă
con người thường rất mạnh, không dễ ǵ
có thể đuổi nó đi để cướp
lấy thể xác được. Thường th́ các vong
linh trong lúc quá thèm muốn, bị dục vọng nung
nấu, t́m cách chiếm cứ xác thân của một con thú
nào đó v́ bản năng con thú thường yếu hơn
sự đ̣i hỏi điên cuồng của một vong
linh. Các loài thú kém tiến hoá như heo, cừu, dê, trâu,
ḅ dễ trở thành nạn nhân hơn là các loài thú khôn
ngoan như chó, mèo, khỉ, ngựa vốn có ư chí kháng
cự mạnh mẽ. Sự xâm nhập xác thú này có
thể trọn vẹn hoặc có khi chỉ trong giây lát nhưng
nhờ cơ thể con thú làm trung gian mà vong linh gần gũi
được với cơi trần, cảm nhận
được mọi sự qua các giác quan của con thú và
thoả măn được một ít dục vọng như
ăn uống, đ̣i hỏi xác thịt. Dĩ nhiên khi con
thú bị đánh đập hành hạ, vong linh cũng
cảm thấy đau đớn khổ sở và khi con thú
bị mổ thịt th́ vong linh sẽ hoảng hốt,
đau đớn, tuyệt vọng và trạng thái này
sẽ ảnh hưởng rất mạnh đến đời
sống sau này của vong linh. Ngoài ra v́ nhập xác thú, các
nguyên tử vật chất của con thú sẽ tiêm
nhiễm vào thể vía của vong linh nên sau này dù có đầu
thai lại thành người, nó cũng có khuôn mặt, h́nh
dáng của con thú đó, hoặc tính t́nh hung bạo, tàn
ác hay ngu si đần độn như con thú kia. Điều
này có thể giải thích được trường
hợp những kẻ hung dữ, nhiều dục vọng
sẽ đầu thai trở lại thành thú vật.